Một âm có thể chuyển từ vị trí này sang vị trí khác
Nguyên âm đôi chuyển âm trong **một âm tiết**. Ví dụ **day** /deɪ/ có /eɪ/, còn **now** /naʊ/ có /aʊ/. Đừng chỉ nhìn hai chữ cái: chính **phiên âm và âm thanh** mới cho biết âm thực tế. Phần chữ này giúp ôn nhận biết, chưa thay bài nghe và tập nói.
Thử áp dụng
Which word contains the diphthong /aʊ/?
**Day** có /eɪ/.
Đúng: **now** có /aʊ/.
**See** có nguyên âm dài /iː/.
**Book** có /ʊ/.
Lời giải
Phiên âm **/naʊ/** của **now** chứa /aʊ/.
Từ nào cần nhấn trong câu?
Trong lời nói bình thường, từ mang thông tin chính thường nổi bật hơn các từ ngữ pháp. *She **SENT** the **REPORT** yesterday* nhấn hành động và đối tượng. Nhưng từ trợ động từ cũng có thể được nhấn để **đính chính hoặc nhấn mạnh**: *I **DID** send it.* Cách nhấn phụ thuộc mục đích nói, không có một mẫu cố định cho mọi câu.
Thử áp dụng
A: ‘You didn't send the email.’ B: ‘I DID send it.’ Why is **DID** stressed?
Đúng: B nhấn rằng mình đã gửi.
Câu B không hỏi địa điểm.
**Did** nói về quá khứ, không phải ngày mai.
Nhấn âm không đổi loại từ như vậy.
Lời giải
A cho rằng B **chưa gửi**; B nhấn **DID** để đính chính: **Tôi có gửi rồi**.
Thử áp dụng
Trong câu ‘She SENT the REPORT yesterday’, từ nào được nhấn để làm rõ hành động và đối tượng?
Đây chủ yếu là đại từ và mạo từ.
Đúng: hành động và đối tượng mang thông tin chính.
Thiếu hành động.
Không phải mọi từ đều nhấn đều.
Lời giải
**Sent** cho biết hành động, **report** cho biết thứ được gửi. Hai từ này mang thông tin chính trong câu.