Một cụm từ có thể đọc liền
Trong lời nói tự nhiên, phụ âm cuối có thể nối sang nguyên âm đầu của từ sau: **turn off** thường được nghe như một dòng âm liên tục. Dạng rút gọn cũng thường gặp: **do not → don't**, **I am → I'm**. Nhận biết các dạng này giúp theo lời nói; bài chữ này **chưa thay việc nghe mẫu và tập nói**.
Thử áp dụng
Which written form is a contraction of **do not**?
Đây là **does not**.
Đây là **did not**.
Đúng: **do not → don't**.
Đây là **is not**.
Lời giải
Dạng rút gọn của **do not** là **don't**. Dấu nháy thay phần chữ đã lược.
Ngữ điệu báo hiệu câu hỏi
Trong cách nói trung tính, câu hỏi **Yes/No** thường lên giọng ở cuối (↗), còn câu hỏi bắt đầu bằng **Wh-** thường xuống giọng (↘). Lời mời và lời nhờ lịch sự có thể lên giọng để nghe nhẹ nhàng hơn. Đây là hướng thường gặp, không phải luật cứng cho mọi tình huống.
Thử áp dụng
Trong cách hỏi trung tính, câu nào thường lên giọng ở cuối?
**Where** là câu hỏi Wh-.
**When** là câu hỏi Wh-.
Đúng: câu hỏi Yes/No thường lên giọng.
**Why** là câu hỏi Wh-.
Lời giải
**Are you free...?** có thể trả lời **Yes/No**, nên trong cách hỏi trung tính thường lên giọng ở cuối.
Thử áp dụng
Trong ‘Could you help me, please?’, người nói muốn nghe lịch sự. Mục đích của cách lên giọng nhẹ ở cuối là gì?
Đúng: lên giọng nhẹ có thể khiến lời nhờ mềm hơn.
Câu vẫn là lời nhờ.
Không cho biết việc đã xong.
Không đổi nghĩa từ vựng như vậy.
Lời giải
Ở lời nhờ lịch sự, ngữ điệu nhẹ giúp người nghe cảm nhận **lời đề nghị**, không phải mệnh lệnh gắt.